Subtitle
Translation
Drums echoed through the field as banners whipped in the wind. I tightened my grip on my wooden axe and steadied my round shield. My heart raced, and I felt a wild energy rising in my chest. To my right, a tall warrior in crimson armor shouted, “Steel Wolves of Ironwood, stand firm!” He pointed his blade toward the approaching line of warriors dressed in blue and silver. Our group roared back, stomping shields on the ground in rhythm. As we charged, my nerves spiked. The clash of shields, the cries of warriors, and the pounding footsteps made it feel terrifyingly real. But deep down, I knew no blood would be spilled. This was a grand game—our reenactment at the Ironwood Festival, where people from across the country come together to relive the age of knights and warriors. I later learned this group, called the Brotherhood of Ironwood, was more than just a weekend hobby. They built armor, forged weapons, crafted costumes, and even created music and dances. They lived history—not in books, but with their own hands and hearts. For me, joining them was not just about pretending to be a warrior. It was about friendship, freedom, and the pure joy of playing like a child again. Play is not an escape—it’s a way to stay alive inside.
Tiếng trống vang vọng khắp cánh đồng khi những lá cờ bay phần phật trong gió. Tôi siết chặt cây rìu gỗ và giữ chắc chiếc khiên tròn. Tim tôi đập dồn dập, một nguồn năng lượng hoang dại trào dâng trong lồng ngực. Bên phải tôi, một chiến binh cao lớn trong bộ giáp đỏ hét lên: “Sói Thép của Rừng Thép, hãy đứng vững!” Anh ta chỉ thanh kiếm về phía hàng chiến binh mặc giáp xanh bạc đang tiến đến. Nhóm chúng tôi gầm vang đáp lại, dậm khiên xuống đất theo nhịp. Khi xông lên, thần kinh tôi căng như dây đàn. Tiếng khiên va đập, tiếng hò hét và bước chân dồn dập làm trận đấu trông thật đáng sợ. Nhưng trong thâm tâm, tôi biết sẽ không có máu đổ. Đây chỉ là một trò chơi lớn—màn tái hiện tại lễ hội Rừng Thép, nơi mọi người từ khắp đất nước hội tụ để sống lại thời đại hiệp sĩ và chiến binh. Sau đó, tôi biết được nhóm này, gọi là Huynh đệ Rừng Thép, không chỉ là sở thích cuối tuần. Họ rèn giáp, chế tạo vũ khí, may trang phục, sáng tác nhạc và điệu nhảy. Họ sống với lịch sử—không qua sách vở mà bằng chính bàn tay và trái tim mình. Với tôi, tham gia nhóm không chỉ là đóng vai chiến binh. Đó còn là tình bạn, sự tự do và niềm vui trẻ thơ. Chơi đùa không phải là trốn chạy—mà là cách để tâm hồn luôn sống động.